UnivMenu

Về UnivMenu

Hai người, cách nhau ba mét, bồ ngăn bằng một tờ menu.

Đó là toàn bộ vấn đề. Mọi thừ ợ đây đều nhắm vào nó.

UnivMenu biến một tấm ảnh menu thành một menu đọc được bằng tám ngôn ngữ — khách không phải tải gì, bếp không phải học gì.

Tờ menu là một bức tường

Có người sống ở một nồi mười một năm mà vẫn không đọc được tấm bảng trên tường.

Bạn học được câu cảm ơn. Bạn biết quán nào mở từ sáu giờ sáng, quán nào đáng xếp hàng. Bạn học cách gật đầu, cười, rồi chọn đúng món mà người đứng trước vừa gọi.

Vậy mà tuần nào cũng có lần bạn đi ngang một cái cửa thơm phức mũi rồi cứ thế đi tiếp. Không phải vì không muốn ăn, mà vì không đọc được tấm bảng đó — và bạn thà đi luôn còn hơn là ngồi đó làm cả quán chờ, trong khi người ta loçay hoạy giải thích một món om bằng thứ ngôn ngữ mà cả hai đều không thành thạo.

Khách không từ chối món ăn. Tờ menu đã từ chối khách.

Phía bên kia cánh cửa

Chủ quán thấy khách chần chừ. Chị muốn cho người ta ăn lắm.

Bên trong cái cửa đó là người nấu một món ngon hơn cả con đường này. Thường đó là món chị tự hào nhất, và cũng thường là dòng khó đọc nhất trên tờ menu — dòng có cái nguyên liệu không biết dịch sao cho gọn, và cách nấu phải nói cả một câu mới rõ. Thành ra đó là dòng không ai gọi.

Tối đó chị không mất một đơn. Chị mất đúng bữa ăn đã có thể khiến người khách đó quay lại mỗi tháng trong suốt một năm — và chị không có cách nào biết được chuyện đó vừa xảy ra. In menu bốn thứ tiếng thì tốn tiền thật, mà chỉ cần đổi giá một lần là sai hết. Phần lớn các quán đã nhìn giá của việc được hiểu, rồi lặng lẽ kết luận là mình không đủ sức.

Không chỉ dành cho khách nước ngoài

Quán ồn là ồn với tất cả mọi người trong đó.

Tối thứ Sáu, đã làm mười tiếng. Nhạc to, phục vụ chạy một lúc sáu bàn, bạn nói hai lần mà món ra vẫn không đúng ý. Rồi bạn cứ ăn, vì trả lại còn mệt hơn là chịu luôn.

Trong câu chuyện đó không ai sai cả. Chỉ là quán ồn hơn tiếng một người, và cái bàn sát cửa đã giờ tay bốn phút. Khách gọi món ngay tại chỗ mình đang ngồi thì không cần phải nói to hơn bất cứ thứ gì.

Người Việt cũng khổ vì tờ menu, chỉ là khổ trong im lặng.

Khách đến từ xa

Người ta bay cả nửa vòng trái đất để ăn ở nơi không ai là khách du lịch.

Rồi cuối cùng họ ăn ở chỗ có menu ảnh và tiếng Anh, chung với tất cả những người cũng bay cả nửa vòng trái đất — trong khi món họ thật sự muốn ăn thì nằm cách đó hai căn, trên tường, bằng thứ chữ họ không đọc được.

Ăn ở chỗ người bản địa ăn không phải là chuyện gan dạ. Đó là chuyện đọc được tấm bảng. Cứ cho người ta đọc được tấm bảng bằng tiếng của họ, họ sẽ gọi đúng cái món có cái tên lạ — thứ mà họ lên máy bay vì nó.

Chúng tôi làm gì về chuyện đó

Chúng tôi dỡ bức tường đó xuống, chứ không dựng một cái app vào chỗ nó.

Chủ quán gửi một tấm ảnh menu. Nó quay về thành một menu đọc được bằng tám ngôn ngữ, mà mỗi món vẫn giữ nguyên tên tiếng Việt bên dưới — bởi bếp không bao giờ được phép nhận một bản dịch, và một tờ đơn mà bếp đọc không ra thì còn tệ hơn cái vấn đề ban đầu.

Khách chỉ đưa điện thoại vào mã trên bàn. Không tải gì, không tài khoản, không đăng ký, không email xác nhận, không có cái tệp bốn mươi trang để phóng to kéo qua kéo lại. Menu hiện ra, bằng thứ tiếng họ đọc được, và họ gọi món ngay tại chỗ đang ngồi.

Không phải tải gì

Menu của khách là một trang web, không phải app. Điện thoại cũ, mạng yếu vẫn mở được, mà không cần ai đứng bên cạnh chỉ trỏ.

Không phải học gì

Không có thiết bị nào gửi tới, không phải mua máy, không phải đào tạo ai. Nhân viên dùng đúng chiếc điện thoại đang có trong túi.

Không mất gì khi dịch

Mọi đơn đều trả về đúng tên tiếng Việt của món. Bếp đọc thứ bếp vẫn đọc từ trước đến giờ.

Chúng tôi tin gì

Công nghệ nên dọn bàn giúp người ta. Nó không nên trở thành một bức tường nữa.

Mọi quyết định ở đây đều được cân lại với đúng câu đó, và vì thế phần lớn sản phẩm này là những thứ không có. Không có app, vì một cái app là bức tường có thêm thanh tải về. Không có tài khoản cho khách, vì bắt khách đăng ký mới được đọc menu là đưa cho người ta một tờ khai thay vì bữa ăn. Menu là một trang tự chứa, vì cái giây phút một cái bàn cần mạng mạnh mới ăn được thì công nghệ đã thành đúng cái vấn đề mà nó được mang vào để giải quyết.

Khách nên ngồi xuống, đọc, hiểu, gọi món, rồi ngấng lên — và thứ duy nhất họ cần nhớ sau đó là món ăn.

Anh chị đang làm việc với ai

UnivMenu là sản phẩm của QuikForge.

Công ty
QUIKFORGE LIMITED
Số đăng ký kinh doanh
79555262
Địa chỉ đăng ký
Unit 2A, 17/F, Glenealy Tower, No.1 GlenealyCentral, Hong Kong S.A.R
Liên hệ
hello@univmenu.com

QUIKFORGE LIMITED là công ty Hồng Kông, là bên bán chính thức của mọi thứ bán trên trang này, và đã đăng ký tại Việt Nam là nhà cung cấp nước ngoài để nộp thuế. Anh chị mua trực tiếp từ chúng tôi, không qua đại lý nào ở giữa. Có bất cứ chuyện gì — tài khoản, hóa đơn, hoàn tiền, hay một tờ menu ra sai — cứ viết cho hello@univmenu.com.

Chúng tôi ở đâu

Việt Nam trước, và là cố ý.

Chúng tôi bắt đầu ở Vũng Tàu và Nha Trang, trên những con đường mà mỗi ngày có cả trăm lần một tấm bảng menu và một người khách không đọc được nó đứng cách nhau ba mét. Thái Lan, Campuchia rồi Philippines là những nước tiếp theo, theo đúng thứ tự đó.

Chúng tôi thà thật sự hữu dụng ở một nước còn hơn có mặt lơ thơ ở mười nước. Đó cũng là lý do menu cho khách có tám ngôn ngữ chứ không phải bốn mươi: đó là tiếng của những người sống ở và đi qua Đông Nam Á, và danh sách dài ra khi chính lý do đó nói rằng nên dài ra.

Mọi tờ menu. Mọi ngôn ngữ. Mọi cái bàn.

Để không còn ai đi ngang rồi đi luôn, và không còn ai nấu cho một chiếc ghế trống.

Khách không bao giờ phải trả tiền và không phải tải gì.